Cố Chấp Ngọt

Chương 84

trước
tiếp

Editor: Trà Đá.

Có lẽ vì dạo gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, mặc dù Nam lão gia tử đã lớn tuổi, vẫn luôn giữ được tinh thần cởi mở, nhưng cũng tránh xuất hiện nét mệt mỏi.

Ngay cả bước đi cũng có vẻ khập khiễng hơn một chút.

Ông làm như không biết chuyện gì, đi đến trước mặt Nam Từ và Hoắc Lâm, cười cười nói nói với Nam Từ: “Tiểu Từ, con về rồi sao không về thăm nhà, thăm ông nội một chuyến? Mấy năm qua con ở nước ngoài, ông nội cũng hay nhắc đến con.”

Nam Từ đột nhiên có cảm giác người này có quan hệ máu mủ với cô nhưng lại quá mức đáng sợ.

Chuyện năm đó, nếu như ai nói không phải do ông làm, thì Nam Từ chắc chắn sẽ tin.

Hiện tại mọi chuyện đã bại lộ, vậy mà ông vẫn còn điềm nhiên đối mặt với cô như không có chuyện gì.

Cô nháy mắt lại cảm thấy mình có lẽ vẫn còn may mắn.

Ít ra vừa đến nhà họ Nam chưa được bao lâu, thì cô đã gặp Hoắc Lâm. Ban đầu anh khiến cô rung động bao nhiêu, thì sau này lại mang đến cho cô rất nhiều ấm áp.

Nếu như không nhờ anh đưa cô ra khỏi nhà họ Nam, thì cô không dám tưởng tượng bản thân còn phải trải qua những chuyện gì.

Nghĩ đến đây, Nam Từ cũng không trốn tránh, lẳng lặng giương mắt nhìn Nam lão gia tử.

“Không cần phải nói thêm lời dư thừa, tôi không còn là con bé nhà quê mới lên thành phố nữa, ông có lời gì thì nói thẳng, đừng lãng phí thời gian của nhau.”

Trước kia, Nam Từ một là gọi “Ngài” hai là gọi “Ông nội”, nhưng lần này cô không nói gì, thái độ và giọng điệu cũng xa lạ hơn thường ngày, Nam lão gia tử là người trải đời, sao lại có thể không phát hiện ra được.

Ông suy nghĩ, lúc mở miệng lại nói những lời “Thấm thía” khiến người khác ghê tởm.

“Tiểu Từ à, ông nội biết con trách ông nội, nhưng có lúc chuyện không phải đen thì là trắng… Giống như lần này, ba con nếu như bị phán tội, thì con được lợi gì chứ? Ông nội già rồi, nhà họ Nam sớm muộn gì cũng là của con, bây giờ chị con…”

Nam lão gia tử nhắc đến Nam Châu, giống như nghĩ tới điều gì, dừng một chút, rồi lại nói tiếp: “Ông nội biết con bây giờ đang có tâm tình ra sao, ông nội hiểu hết. Nhưng ông nội vẫn muốn nói, chuyện đã xảy ra nhiều năm như vậy rồi, con không thể nghĩ thoáng hơn một chút sao? Mẹ con đã mất, chẳng lẽ con còn muốn mất luôn ba sao?”

Ánh mắt Nam Từ lạnh băng, trong lòng cô toàn cảm giác ghê tởm đối với Nam lão gia tử.

“Hắn đâu phải ba tôi, là súc sinh mới đúng.” Cô lạnh nhạt đáp.

Nam lão gia tử bị nghẹn, ông cũng đoán ra Nam Từ sẽ tức giận, nhưng cũng cảm thấy lòng dạ của cô sẽ dễ mềm, nhưng ai mà ngờ…

Nghĩ nghĩ, ông lại nhìn Hoắc Lâm một chút: “Hay là như vậy đi, dù sao ông nội cũng già rồi, nhà họ Nam sớm muộn gì cũng là của con, nếu như lần này con lựa chọn rút đơn kiện, thì ông nội sẽ chuyển một phần trăm cổ phần của Nam Thị cho con, thế nào?”

Nam Từ còn chưa lên tiếng, thì Hoắc Lâm đã cướp lời trước.

“Lão gia tử, chỉ có chút tiền đó sao xoay chuyển được cô bé nhà tôi.” Giọng nói Hoắc Lâm lành lạnh, ánh mắt cũng mang theo chút khí lạnh: “Nếu ban đầu đã dám làm, thì đương nhiên cũng nên chịu được hậu quả chứ, ông nói đúng không?”

Nam lão gia tử cảm giác bất an với ánh mắt của Hoắc Lâm, ông cảm thấy lời này của anh có thâm ý khác… Chẳng lẽ anh đã biết thêm chuyện gì nữa sao?

Nam Từ không suy nghĩ nhiều như vậy, hiện tại cô cảm thấy đứng hít chung bầu không khí với Nam lão gia tử chỉ khiến cô buồn nôn thêm thôi.

Thế là cô lôi kéo Hoắc Lâm: “Đi thôi anh.”

Hoắc Lâm cười với cô: “Ừ.”

Nam lão gia tử thấy bọn họ sắp đi, nên có chút vội vàng: “Mười phần trăm! Trong tay ông chỉ có 55% cổ phần của Nam Thị, ông nội cho con mười phần trăm! Con mau rút đơn kiện đi!”

Nam Từ dừng bước, nhưng vẫn không quay đầu lại.

“Ông có đưa hết tất cả cổ phần Nam Thị cho tôi, thì tôi cũng không rút đơn kiện đâu.” Lần đầu tiên trên mặt Nam Từ xuất hiện một tia tàn nhẫn, “Có lỗi có thể tha thứ, nhưng đã phạm pháp, thì đáng xuống địa ngục!”

~

Trên đường trở về, cảm xúc Nam Từ rất rối bời, hốc mắt cô ửng đỏ, giống như một con thỏ uể oải.

Hoắc Lâm đặt cô ngồi lên đùi mình, nhẹ nhàng vuốt lưng cô an ủi.

“Trên thế gian này sao lại có thể có người một nhà bại hoại đến như vậy chứ?”

Nam Từ càng nghĩ càng thấy khó chịu.

“Hoắc Lâm, ban đầu lúc em mới đến thành phố này, trong nhà có hai người phụ nữ nói em là con hoang, loại như em được đến nhà họ Nam hưởng thụ những vinh hoa phú quý kia đã cực kỳ may mắn rồi… Nhưng bây giờ em cảm thấy, nếu như có thể, em nguyện không sinh ra trên cõi đời này!”

Hoắc Lâm rất yêu thương cô, anh hôn lên tóc cô một cái: “Em không sinh ra thì anh biết đi đâu tìm bảo bối của anh?”

Nam Từ không để ý tới anh, mà dùng sức lắc cánh tay anh, nhìn anh rất chân thành: “Hoắc Lâm, nếu tội danh của hắn được lập, thì hắn sẽ bị phán bao nhiêu năm?”

Hoắc Lâm lắc đầu: “Tạm thời chưa biết được, nhưng luật sư công ty chúng ta đều là những người xuất sắc, em yên tâm, chắc chắn sẽ không để hắn yên thân.”

Cô nhếch nhếch môi, nhẹ gật đầu.

Lúc này, điện thoại Hoắc Lâm bỗng nhiên vang lên, anh lấy ra nhìn, là trợ lý Trương.

Tưởng là chuyện công ty, cho nên Hoắc Lâm không muốn nghe.

Nhưng Nam Từ lại nhấn nút nghe giúp anh, sau đó đưa điện thoại đến bên tai anh, nhỏ giọng nói: “Coi chừng là việc gấp, anh nghe chút đi.”

Hoắc Lâm đưa tay nhéo má cô một cái, lên tiếng: “Nói.”

Bởi vì Nam Từ ở khoảng cách rất gần, cho nên những gì trợ lý Trương nói, cô đều nghe được.

“Ông chủ… lão Hoắc tỉnh lại rồi, nói là muốn gặp ngài.”

Trợ lý Trương ở đầu bên kia nói cẩn thận từng ly từng tí, bởi vì ban đầu ba Hoắc tẻ xỉu ở công ty Hoắc Lâm, cũng không biết là gặp phải chuyện gì kích động, cho nên sau đó Hoắc phu nhân lập tức lấy chuyện này làm lý do quở trách Hoắc Lâm rất lâu, còn đến công ty Hoắc Lâm làm loạn.

Lúc ấy công ty kẻ trên người dưới đều thấy được bộ mặt thật của Hoắc phu nhân, các công nhân viên ban đầu vốn rất ngưỡng mộ ông chủ của mình, nhưng lúc đó trong lòng cũng thầm có ít nhiều suy đoán.

Cho nên theo trợ lý Trương, tất cả đều do ba Hoắc không hiểu sao đột nhiên té xỉu, nếu như không vì việc đó, thì mặc dù mối quan hệ giữa ông chủ và Hoắc phu nhân vốn rất căng, nhưng cũng không đến mức náo loạn đến vậy, thậm chí còn đến công ty gây rối.

Hoắc Lâm nghe xong, mất một lúc lâu vẫn không nói gì.

Nam Từ không biết chuyện gì xảy ra, cho nên giương mắt nhìn anh.

Lúc này anh rủ mắt xuống nhìn cô, thái độ tùy ý hỏi một câu: “Em theo anh đến bệnh viện nhé?”

Nam Từ không hề do dự, trực tiếp gật đầu: “Được.”

~

Cũng không biết có phải ba Hoắc cố ý đuổi người ra ngoài hay không, mà lúc bọn họ đến bệnh viện lại không thấy Hoắc phu nhân.

Nam Từ vô tình thở hắt ra, cô thật sự có chút sợ Hoắc phu nhân, lão phu nhân kia rõ ràng đối với ai cũng rất ra dáng vẻ lễ độ quý phái, nhưng không biết vì sao lại đay nghiến căm hận con ruột mình.

Trạng thái của ba Hoắc trông cũng không tệ lắm.

Ông ta nhìn thấy Hoắc Lâm và Nam Từ đi vào, cảm xúc có chút kích động, một mực khoa tay, gọi người tháo chụp hô hấp trên mặt xuống.

Hoắc Lâm hỏi bác sĩ bên cạnh: “Có thể tạm thời lấy ra được không? Có vẻ như ông ấy có chuyện muốn nói.”

Bác sĩ gật đầu, đưa tay tháo chụp hô hấp xuống.

Lúc này ba Hoắc nhìn Hoắc Lâm với ánh mắt rất phức tạp, một lúc lâu sau, ông ta mới thở hổn hển, mở miệng: “Hoắc Lâm…”

Hoắc Lâm lẳng lặng nhìn ông ta, ánh mắt rất nhạt, giống như không để ý đến ông ta muốn nói cái gì, cũng không đáp lại, chỉ trầm mặc.

Ba Hoắc có vẻ cũng không nghĩ anh sẽ tới thăm, ông ta chỉ nhìn Hoắc Lâm, cảm xúc càng lúc càng kích động: “Ba… Ba có lỗi với con…”

“Rốt cuộc là ông muốn nói gì?” Hoắc Lâm nhàn nhạt mở miệng hỏi.

“Ba… Ba biết con cố ý để ba biết được chuyện năm đó… Con… Con đã điều tra rõ ràng như vậy, mà sao không đến nói cho ba biết?”

Ba Hoắc vừa nói, bên khóe mắt tuôn trào nước mắt: “Nếu như ba biết sớm hơn một chút… Sớm biết một chút… Thì ba chắc chắn sẽ không để mẹ con như vậy… Khụ khụ!”

Ba Hoắc càng nói càng kích động, nhịn không được ho hai tiếng, bác sĩ thấy tình hình không ổn, vội vàng chụp máy hô hấp vào.

“Ông không cần nhiều lời, dù sao chuyện đó tôi cũng mới tra ra được gần đây. Đối với tôi mà nói, hắn là ai, hắn vào nhà họ Hoắc như thế nào, tại sao lại ở lại nhà họ Hoắc… Hoàn toàn không liên quan gì đến tôi.”

Trong lòng Nam Từ đánh “Thich” một cái, cô nhìn ba Hoắc, rồi lại nhìn Hoắc Lâm, cuối cùng vẫn lựa chọn không lên tiếng.

Ba Hoắc vẫn khua tay, có vẻ như muốn nói gì nữa, bác sĩ nhịn không được, lại tạm thời tháo chụp hô hấp xuống.

“Hoắc Lâm…” Ba Hoắc cố hết sức để nói, “Con muốn làm gì… Muốn làm gì thì cứ làm, không cần kiêng dè… Về phần mẹ con, có ba…”

Hoắc Lâm cong môi chế giễu, không trả lời lại.

Lúc ra khỏi bệnh viện, trời bên ngoài bắt đầu thổi gió lạnh, trong gió còn kèm theo tuyết, khiến Nam Từ tỉnh táo hơn một chút.

Đáy lòng cô vốn có chút bi thương và bực bội, nhưng lúc này hoàn toàn chuyển thành bất an.

Cô lặng lẽ ngẩng đầu nhìn Hoắc Lâm, thấy nét mặt của anh không có gì bất thường, rốt cuộc nhịn không được, mở miệng hỏi ah: “Hoắc lão gia nói… Là có ý gì?”

Hoắc Lâm thấy cô bị lạnh, tiện tay cởi nút áo khoác, kéo cô vào trong lồng ngực mình, hững hờ nói: “Không có gì, chỉ là lúc ông ta đến công ty tìm anh, thì nhìn thấy chút tư liệu mà cấp dưới của anh mới điều tra về.”

Dừng một chút, anh lại bổ sung: “Là chuyện lúc anh còn nhỏ.”

Biểu cảm Nam Từ ngây ra, tiếp theo cô xoay người lại, căng thẳng nhìn anh: “Chuyện gì xảy ra?”

Hoắc Lâm không đáp lại cô, mà trực tiếp đưa cô vào xe, sau đó tiện tay lấy ra một xấp tài liệu trong góc đưa cho Nam Từ.

Nam Từ chỉ đọc được một nửa, thì lập tức chịu không nổi nữa.

“Đây là ý gì… Chẳng lẽ chuyện anh bị bắt cóc, ông nội em… Không, Không phải, người nhà họ Nam đều biết hết? Sau đó trơ mắt nhìn anh bị bắt cóc?!”

Hoắc Lâm không để ý lắm, giống như chuyện Nam Từ nói không phải chuyện của anh vậy.

“Ừ, ban đầu anh chỉ có cảm giác, nhưng mà nhác điều tra sâu hơn thôi. Chẳng qua vì điều tra chuyện mẹ em, sau đó tra ra được người kia, hắn lập tức khai báo, lúc còn trẻ, hắn xác thật là người mà Nam lão gia tử coi trọng.”

Nam Từ không nói gì, mà lựa chọn tiếp tục đọc, kết quả… Càng về sau càng khiến cô kinh hãi.

“Con nuôi nhà họ Hoắc là do nhà họ Nam sắp đặt?!”

Hoắc Lâm dựa ra ghế, tay khoác bên hông Nam Từ, biểu hiện hờ hững: “Ừ, có lẽ đây là lý do mà lúc đó ông ta không muốn cứu anh, sau đó lại có lý do để “Tìm” anh về.”

Nam Từ tưởng tượng cũng hiểu được những lời Hoắc Lâm nói.

Năm đó Nam lão gia tử lợi dụng việc Hoắc Lâm bị bắt cóc, tìm được thì có thể dễ dàng làm thân với nhà họ Hoắc, nên ông sắp xếp cho người con nuôi vào nhà họ Hoắc, đồng thời cũng ra sức cho người tìm Hoắc Lâm.

Đợi đến khi hai bên bắt đầu quen dần rồi, thì ông lại đưa Hoắc Lâm về, đồng thời cũng nhắc nhở đứa con nuôi, mọi thứ là do ai cho hắn, khiến hắn cảm thấy có cảm giác nguy hiểm, từ đó càng ra sức phối hợp với ông.

Kế hoạch của Nam lão gia tử cũng coi như là thành công, chí ít trên phương diện lợi ích của công ty, nhiều năm như vậy, nhà họ Hoắc cũng dứt bỏ nhiều dự án vì nhà họ Nam.

Mà sau khi người con nuôi đến Hoắc Thị làm, thì cũng bắt đầu thiên về hợp tác với Nam Thị.

Những chuyện này không cần điều tra, người trong cuộc hầu như đều thấy rõ như ban ngày.

Còn Hoắc Lâm thì sao, bởi vì nhà họ Nam có ân tình cứu anh về, cho nên cũng ít nhiều sẽ có mối mật thiết với nhà họ Nam.

Ít ra thì đối với người bên ngoài nhìn vào thì là vậy.

Nghĩ đến đây, Nam Từ cảm thấy Nam lão gia tử thật sự rất thâm độc, ông có thể trơ mắt ra nhìn một đứa nhỏ bị lừa gạt bắt cóc đến vùng núi, lại trơ mắt phái người theo dõi anh sống khổ cực nhiều năm mà vẫn thờ ơ!

Không chỉ như vậy, ông thậm chí còn có thể yên tâm gài người của mình vào, rồi hưởng thụ không ít lợi ích từ nhà họ Hoắc.

Cuối cùng, lại có thể bình tĩnh đảo lộn cục diện, sau đó lại trơ mắt nhìn Hoắc phu nhân yêu thương con nuôi mà bài xích cả con ruột mình là Hoắc Lâm, tạo nên cục diện như ngày hôm nay!

Nam Từ không biết người có chung huyết thông với cô là hạng người gì, rốt cuộc tim của ông được làm bằng gì…

Loại chuyện này nếu như không phải Hoắc Lâm đã thật sự trải qua, thì cô hoàn toàn không dám tưởng tượng ra.

Nghĩ đến đây, cô ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn Hoắc Lâm: “Hoắc Lâm, anh không được bỏ qua cho ông ta, bất kể là vì em, hay vì chính bản thân anh, anh cũng không được bỏ qua!”

Nói đến đây, giống như nhớ ra điều gì đó, cô bổ sung: “Còn có cả con chó kia nữa! Anh cũng không được bỏ qua cho hắn!”

Hoắc Lâm nhìn dáng vẻ dữ dằn của cô, không khỏi buồn cười: “Yên tâm, anh không bỏ qua cho bất cứ ai đâu.”

~

Nửa tháng sau, chuyện Hoắc Tu Thần tham ô tiền bạc của Hoắc Thị đã bị bại lộ.

Hắn vốn còn tự tin đắc ý với hội đồng quản trị, nếu cổ phần trong tay ba Hoắc và mẹ Hoắc không xảy ra chuyện gì thì hẳn là sẽ chuyển giao toàn bộ cho hắn, lúc đó hắn sẽ là chủ tịch mới của Hoắc Thị.

Nhưng không ngờ trợ lý Trương lại dẫn theo cảnh sát đến dẹp tan mộng đẹp của hắn.

Hắn tham ô tài chính của Hoắc Thị, hơn nữa còn làm ăn phi pháp với Nam lão gia tử, bọn họ cho là mình đã làm việc hết sức bí mật kín kẽ, nhưng thật ra Hoắc Lâm đã sớm phái người theo dõi bọn họ, nhất cử nhất động của bọn họ đều nằm trong lòng bàn tay anh.

Ngoài Hoắc Tu Thần ra thì Nam lão gia tử cũng bị cảnh sát đưa về đồn, ông không chỉ mắc tội danh làm ăn phi pháp, mà vụ án mẹ Nam Từ bị cưỡng bức, ông cũng trở thành đồng phạm bao che, cảnh sát thay nhau thẩm vấn.

Sau khi biết được hết chân tướng sự việc, Hoắc phu nhân có chút không chịu nổi.

Bà ta hoàn toàn không tin người con nuôi hiền lành nghe lời, một mực hiếu thuận với bà ta lại là một quân cờ do người nhà họ Nam gài vào.

Cho nên bà ta nhân lúc bệnh tình ba Hoắc chuyển biến tốt hơn, lén lút đi tìm Hoắc Lâm.

Phản ứng đầu tiên khi bà ta gặp Hoắc Lâm vẫn là gương mặt lạnh lùng độc ác.

“Có phải mày lại giở trò gì đúng không?! Tu Thần không thể nào là người như vậy! Nhất định là mày không muốn nó trở thành chủ tịch của Hoắc Thị, cho nên mới làm chuyện vu khống hãm hại nó đúng không!”

Đúng lúc ấy Nam Từ đang ở văn phòng Hoắc Lâm làm bản thiết kế, nhìn thấy bộ dáng cố chấp của Hoắc phu nhân, thậm chí còn dùng những lời lẽ cay nghiệt với Hoắc Lâm, cô không khỏi bực mình.

“Hoắc phu nhân, nếu bà không tin Hoắc Lâm thì có thể đi hỏi Hoắc lão gia, còn vẫn không tin Hoắc lão gia thì có thể đến đồn cảnh sát để hỏi, đến lúc tội danh được đưa ra, thì bà không muốn tin cũng phải tin thôi. Bây giờ còn chưa rõ ràng, lại tới đây la mắng Hoắc Lâm, tôi thật sự nghi ngờ không biết Hoắc Lâm có phải con ruột của bà không nữa!”

Hoắc phu nhân nghe xong, không khỏi bị kích động: “Nếu như có thể thì tôi hi vọng chưa bao giờ sinh ra nó!”

Hoắc phu nhân có vẻ như sắp chịu không nổi nữa, vừa nói vừa run: “Từ lúc nó về thì mọi thứ đều thay đổi… Chính nó… Tất cả đều là lỗi của nó… Rõ ràng cuộc sống của bọn tôi rất tốt, nếu như nó không trở về…”

“Câm miệng!!”

Cách đó không xa bỗng nhiên truyền đến một tiếng quát lớn, Nam Từ giương mắt nhìn, chính là ba Hoắc đang chống gậy vội vã đi tới.

Ông không mắng Hoắc phu nhân ngay lập tức, mà xấu hổ nhìn Hoắc Lâm: “Hoắc Lâm, ba xin lỗi, ba không trông coi mẹ con cẩn thận, để bà ấy đến đây gây náo loạn.”

Biểu hiện của Hoắc Lâm rất hờ hững, không có phản ứng gì.

Ngược lại là Hoắc phu nhân, bắt đầu la lớn: “Tôi làm gì sai?! Ông nhìn thử xem? Tôi làm sai sao? Tôi không hề làm gì sai! Mà chính là nó…”

Ba Hoắc liếc mắt với người bên cạnh, bên kia lập tức hiểu ý, nhìn thì có vẻ cung kính, nhưng thật ra đang dùng sức kéo Hoắc phu nhân ra ngoài.

Tiếng la hét của Hoắc phu nhân xa dần, ba Hoắc thở dài: “Mẹ con cố chấp nhiều năm như vậy đã ăn sâu vào máu rồi, con đừng để ý.”

Hoắc Lâm thản nhiên nói: “Xưa nay tôi chẳng quan tâm đến chuyện không liên quan đến mình. Người thì ông cũng đã đưa về rồi, không còn việc gì khác thì tôi tiếp tục làm việc.”

Ba Hoắc xấu hổ, có chút không biết làm sao, Nam Từ cũng không biết nói gì, mặc dù tất cả mọi việc không phải do ông chủ đạo, nhưng ông cũng dung túng cho những hành động và sự việc xảy ra.

Cho nên mặc dù ông trông rất đáng thương, nhưng so với Hoắc Lâm, thì sự đáng thương của ông không đáng nhắc tới.

Ba Hoắc cười ngượng ngùng, nói tiếp: “Vậy ba về đây, nếu con rảnh thì dẫn Nam Từ về nhà… Gần đây sức khỏe của ba cũng khá hơn, khi nào các con đến thì ba sẽ đích thân xuống bếp nấu một bàn ăn ngon cho mấy đứa.”

Hoắc Lâm cúi đầu đọc tài liệu trong tay, đáp lại cách lạnh nhạt: “Không cần đâu, sau này nếu như không có việc gì quan trọng thì chúng ta không cần gặp nhau.”

Ba Hoắc bị nghẹn, đáy mắt lập tức xuất hiện tia khổ sở, lần này Nam Từ nhìn không được nữa, đứng dậy, nói với ba Hoắc: “Hoắc lão gia, để cháu tiễn bác xuống lầu.”

Đầu ngón tay lật tài liệu của Hoắc Lâm dừng lại, nhưng cũng không ngăn cản Nam Từ đưa ba Hoắc xuống lầu.

Trong thang máy, ba Hoắc cứ muốn nói lại thôi, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Là nhà bác có lỗi với Hoắc Lâm.”

Trong lòng Nam Từ thầm “Dạ.” một tiếng, nhưng cuối cùng nhịn không được, chỉ có thể cười cười với ba Hoắc: “Bác yên tâm, sau này Hoắc Lâm còn có cháu, cháu sẽ đối xử tốt với anh ấy, bác không cần lo lắng.”

Thật ra Nam Từ nói những lời này cũng coi như phân rõ giới hạn với nhà họ Hoắc.

Nhưng cô cũng không muốn thấy nét mặt buồn bã của ba Hoắc, cho nên mới đi theo ra ngoài, an ủi hai câu.

Cô cũng không làm được chuyện để Hoắc Lâm bắt tay giảng hòa với bọn họ, nhưng ít ra có thể đảm bảo mình sẽ cố hết sức để mang lại hạnh phúc cho Hoắc Lâm.

Hạnh phúc có thể đền bù hết thảy những gì anh còn thiếu thốn lúc nhỏ.

Ba Hoắc đương nhiên nghe hiểu ý cô, có chút thở dài khổ sở.

“Trước kia Hoắc Lâm thật sự đã quá cực khổ, cháu là đứa bé ngoan, bác tin cháu, hai đứa… Hai đứa giữ sức khỏe.”

Sau khi quay trở lại văn phòng Hoắc Lâm, Nam Từ chỉ nhìn thấy Hoắc Lâm đứng lẳng lặng bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài.

Cô chậm rãi tiến lên, ôm lấy anh từ phía sau.

“Anh đừng buồn nữa.” Cô nhỏ giọng lên tiếng.

Hoắc Lâm bật cười: “Không có, bọn họ không đáng để anh buồn.”

Nam Từ mím môi, suy nghĩ, rồi nói: “Nếu không thì chúng ta tìm đám Chu Khởi và tổng giám đốc Thẩm đi! Trước đó chị Cố Phán có nói là muốn hẹn mọi người đón năm mới.”

Hôm nay là ngày 31 tháng 12, ngày mai sẽ là ngày đầu năm mới, Cố Phán thích náo nhiệt, nên đã sớm lên tiếng, nhưng chỉ là không ai đáp lại mà thôi.

Nói xong, Nam Từ chạy qua lấy điện thoại.

CCCCCC I: Tối nay cả nhóm đón giao thừa chung với nhau hả?

Trần Tiến Tài tiến bảo: Ừ! Để coi! Đây là ai! Tiểu Nam Từ? Trời ạ, tên cầm thú Hoắc Tam lại sẵn sàng đồng ý đón năm mới chung với nhóm sao? Trước đó anh có hỏi thì cậu ấy bảo không đi, chỉ muốn đón năm mới cùng với em thôi!

Nam Từ đọc những lời này, giống như nghĩ đến gì đó, mặt hơi ửng hồng.

Trước đó đúng là Hoắc Lâm có nói qua, tối hôm nay chỉ muốn hai người ở với nhau, hơn nữa còn chuẩn bị… Khụ, anh cũng nói đã chuẩn bị không ít đồ, muốn hôm nay thử một lần.

Nhưng với không khí bây giờ, thì có vẻ càng có nhiều người càng náo nhiệt thì mới vực dậy được cảm xúc.

CCCCCC I: @Toàn thể thành viên, ra ngoài đón năm mới?

Cố Phán lên tiếng trước, không ngừng nói, sau đó Chu Khởi cũng nói sẽ dẫn theo Hứa Nùng, Trần Tiến là người thích náo nhiệt nhất, sao có thể vắng mặt được.

Thế là việc tụ tập cũng đã bàn thành công, Nam Từ còn có chút hưng phấn.

Một tay Nam Từ cầm áo khoác của hai người, tay kia lôi kéo Hoắc Lâm ra ngoài.

Hoắc Lâm cũng không phản bác, anh biết Nam Từ đang cố gắng giúp anh vui vẻ, mặc dù anh cảm thấy biện pháp này có hay không có thì cũng không khác biệt lắm.

Nhưng anh cũng khá yêu thích cảm giác bị cô dẫn dụ.

Thể là biểu bộ lười biếng, hững hờ đi theo cô xuống lầu.

Bên ngoài tuyết đang bay bay, lúc này bọn họ đang đứng trước cổng công ty chờ lái xe đến đón.

Nam Từ thấy Hoắc Lâm không nói gì, nên lập tức ôm anh.

“Hôm nay là ngày cuối cùng của năm, ngày mai sẽ là một khởi đầu mới, mọi thức chắc chắn sẽ tốt hơn.”

Hoắc Lâm cười cười, cúi đầu xuống hôn lên mái tóc cô.

“Ừ.”

Dù sao năm mới hay năm cũ, đối với anh thì cũng như nhau.

Chỉ cần có cô ở bên cạnh, thì mỗi ngày đều là ngày tốt.

Hoàn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.