Kỷ Nguyên Ánh Trăng Mờ

Chương 258: Ba cầu thang cuối cùng

trước
tiếp

Editor: Waveliterature Vietnam

“Haha.” Trước câu hỏi của Lạc Ly, Đường Lăng miễn cưỡng nâng khóe miệng lên, có lẽ nụ cười được xem như là một câu trả lời.

Tại sao một người đàn ông lớn tuổi như vậy lại đi theo anh? Còn Lạc Tân tại sao ngay cả trong lời nói cũng không muốn làm theo anh?

Thực sự là quá trung thành!

Tuy nhiên, Đường Lăng đang có một vấn đề rất đau đầu đó là làm thế nào để anh thoát khỏi tên ngốc này đây?

Lạc Tân ở phía sau nhìn Đường Lăng và nói: “Làm thế nào ngươi có thể hiểu được trận pháp?”

“Không, ta không hề hiểu nó mà ta chỉ so sánh một cách cứng nhắc thôi.” Trong khi nói chuyện, Đường Lăng lấy ra tờ giấy từ quần áo của mình và đưa cho Lạc Tân: “Thời gian là có hạn, ta có tổng cộng 56 cặp so sánh và ngay từ đầu ta đã muốn hỏi ý kiến ​​của ngươi, nhưng có vẻ ngươi lại rất bận rộn. “

Lạc Tân nhận lấy tờ giấy mà Đường Lăng đưa cho cô, nhưng cô ấy đã bị sốc ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cô ấy thậm chí không nghĩ mẫu mà Đường Lăng đã vẽ, thậm chí là mẫu ma thuật, lại có thể chính xác đến vậy, bởi vì cho dù là Lạc Tân thì cũng phải mất rất nhiều thời gian mới có thể vẽ những thứ này.

“Ngươi chỉ cần một ngày thôi sao?” Khuôn mặt của Lạc Tân thay đổi, nhưng cô cũng không quên rằng thời gian đang rất gấp gáp nên vừa nói vừa tiến hai bước về phía Đường Lăng và Lạc Ly, nơi này không phải là điểm mấu chốt cho nên Lạc Tân cũng phá vỡ những điều này tương đối dễ dàng.

“Chà, một ngày không phải là quá dài sao?” Đường Lăng nắm lấy gáy và mỉm cười hỏi Lạc Tân.

Thật vậy, việc sử dụng bản năng chính xác để mô tả, để so sánh, nếu mất tận một ngày để so sánh 56 cặp mẫu và đường ma thuật có cùng hiệu ứng thì Đường Lăng không hài lòng chút nào.

Nhìn vào khuôn mặt tươi cười của Đường Lăng, Lạc Tân đột nhiên rất muốn đánh chết Đường Lăng. Đây có phải anh ta đang khoe khoang không?

Lạc Tân nghiêm mặt không nói lời nào, cô vô cùng xấu hổ vì bộ dạng ngu ngốc lúc nãy của mình.

Vừa đi Lạc Tân vừa nhìn vào kết quả so sánh của Đường Lăng. Lần này, Lạc Tân lại càng sốc hơn. Cô nhịn không được dừng lại và hỏi: “Có phải tất cả đều được so sánh bởi ngươi không?”

Ngươi nghĩ còn ai có thể giúp ta được nữa? Đường Lăng đang nhìn xung quanh và có thể thấy lối vào từ vị trí này.

Anh ta đã thấy người của Hội đồng sao, dưới sự chỉ huy của quái vật đầu to lớn, bắt đầu tiến về phía trước.

Đánh giá từ vị trí này, bọn họ đã đi ít nhất được ba bước và trông họ đều ổn.

“Chắc chắn là có sự trợ giúp.” Lạc Tân nhịn không được thốt ra. Việc so sánh đối lập này không hề đơn giản như cách nói của Đường Lăng mà ngược lại nó vô cùng hao tâm tổn sức. Nếu dễ dàng như vậy, Lạc thị cũng đã không phải tập trung ba thế hệ để nghiên cứu và cuối cùng chỉ nắm chắc được sáu phần.

Những kí hiệu về sự đối lập mà Đường Lăng nghiên cứu và ghi chú của Lạc thị có phần giống nhau, điều này chứng tỏ tính đúng đắn về nghiên cứu của Đường Lăng.

Nhưng vẫn có một vài trong số chúng không giống nhau, bởi vậy nên Lạc Tân vẫn phải giúp đỡ anh rất nhiều.

“Thật tốt khi được giúp đỡ.” Đường Lăng rất thờ ơ và trái tim anh cảm thấy nhẹ nhõm.

“Quái vật đầu to” rất mạnh mẽ. Nếu không có lợi thế tuyệt đối để thoát khỏi anh ta, chỉ cần anh ta lợi dụng và biết điểm khởi đầu, nói không chừng ba người họ sẽ bị anh ta chặn lại thậm chí còn có thể bị phản công.

Nội tâm Đường Lăng quả thực rất thờ ơ, nhưng Lạc Tân không biết tại sao lại cảm thấy Đường Lăng đang khoe khoang, cô ném mảnh giấy lại cho Đường Lăng và sau đó đi về phía trước.

“Ta thực sự không hiểu cô ấy đang nghĩ gì.” Đường Lăng cảm thấy không biết nói gì nữa, Lạc Ly lúc này vẫn âm thầm đi sau lưng Đường Lăng và nói: “Cô ấy luôn rất mạnh mẽ, ngươi quả thực không hiểu được.”

Việc đó thì có liên quan gì đến mạnh mẽ? Đường Lăng thực sự không hiểu.

**

Ở trong phòng.

Hội đồng sao do Long Bảy lãnh đạo cùng với Đường Lăng đã bắt đầu một trận chiến với nhau.

Phải thừa nhận rằng Khoa Lạc thực sự rất mạnh và tốc độ phá giải của anh ta gần bằng tốc độ phá giải của Lạc Tân mà chưa kể đó là khi Lạc Tân nhận được sự giúp đỡ của kết quả so sánh từ Đường Lăng.

Tất nhiên, Khoa Lạc đang sử dụng các công cụ tiên tiến mà tốc độ phân tích của chúng quả thực nhanh hơn não người. Tuy không biết là nhanh hơn bao nhiêu lần, nhưng điều kiện tiên quyết là Khoa Lạc đã đưa ra được hướng tính toán chính xác.

Không ai nói chuyện, Long Bảy ban đầu vẫn có nói hai câu khiêu khích Đường Lăng, nhưng khi trận pháp dần dần bị phá vỡ, anh ta cũng trở nên im lặng.

Còn có gì kì lạ hơn căn phòng này? Ít nhất là trong ký ức của Long Bảy, anh ta không thể nghĩ được gì khác.

Có lúc bọn họ đã đứng rất gần Đường Lăng tựa như không hề có khoảng cách giữa họ.

Chẳng hạn, họ đứng trên cầu thang A, Đường Lăng đứng trên cầu thang B, hai cầu thang nằm sát nhau, khác biệt duy nhất chỉ là sự chênh lệch về chiều cao.

Mà chênh lệch này cùng lắm cũng chỉ khoảng nửa mét, điều này mang đến cho mọi người cảm giác rằng họ có thể tóm lấy Đường Lăng bất cứ lúc nào.

Tuy nhiên, họ không thể chạm vào ba người họ, không thể chạm vào Đường Lăng.

Long Bảy phái đi một số binh lính, với ý đồ bắt lấy Lạc Tân, họ đưa tay ra nhưng rồi một nửa cơ thể biến mất một cách kỳ lạ, giống như bị cắt bởi thứ gì đó.

Rõ ràng, hành động này của Long Bảy đã làm Khoa Lạc bực mình một lần nữa. Anh quay đầu lại và cảnh cáo Long Bảy: “Ngay cả khi chúng ở trước mặt ngươi, ngươi cũng không nên cố gắng chạm vào chúng. Trừ khi chúng ta thực sự bắt kịp được.”

“Tại sao?” Long Bảy cũng đang rất kiên nhẫn với tính khí thất thường của Khoa Lạc, anh phải chịu đựng.

“Chẳng lẽ ngươi không có tí hiểu biết nào về trận pháp không gian sao? Ngươi chẳng lẽ không cảm nhận được mấy tên kia chết đi liền giống như bị giết bởi khả năng không gian sao?” Khoa Lạc nhướng mày, giọng điệu vô cùng thiếu kiên nhẫn.

Long Bảy nhăn mày, trong lòng đột nhiên nảy sinh một số cảnh giác đối với nơi này.

Đúng vậy, những người lính đã chết đó thực sự giống như là đại diện của các khả năng không gian vậy, khả năng không gian đã cắt đứt họ.

Điều đó có nghĩa là gì? Nó cho thấy rằng nơi này có rất nhiều lưỡi dao không gian.

Trên thực tế, những cầu thang trông có vẻ rất gần đó không biết cách nhau bao xa, những không gian to lớn này được nén lại với nhau, tự nhiên sẽ tạo thành một lưỡi kiếm không gian.

Do đó, khi cuộc đối thoại giữa Long Bảy và Khoa Lạc kết thúc, thì họ nghe thấy một vài âm thanh, sau đó họ liền nhìn một nửa cơ thể của một vài người lính biến mất cách họ khoảng mười mét ở phía trên cầu thang.

Trán Long Bảy đổ đầy mồ hôi lạnh, và trong lòng anh liên tục vang lên một câu nói “chỉ là một cuộc kiểm tra trực quan hàng chục mét, chỉ là một cuộc kiểm tra trực quan”.

Đúng vậy, ở nơi này ngươi không thể tin tưởng vào hai mắt của mình được.

Nếu nói rằng đây là cú sốc đầu tiên đối với Long Bảy, thì cú sốc tiếp theo sẽ còn kỳ lạ hơn nữa, bọn họ đã trơ mắt nhìn ba người bọn họ đi vào tường.

Nó giống như là một bức chân dung trên một bức tường, nhưng vẫn có thể hoạt động và di chuyển.

Con người là bức tranh ba chiều! Cho dù bức tranh trên tường có chân thật đến đâu thì nó cũng chỉ là một bức tranh hai chiều! Nó không thể tạo ra cảm giác mà một thế giới ba chiều thực sự mang lại, ngay cả khi sử dụng hiệu ứng hình ảnh để đánh lừa.

Cảm giác này, giống như Đường Lăng và hai người còn lại biến thành một “người giấy” ở phía trước, chỉ cần nghĩ đến hình ảnh lúc này của bọn họ, Long Bảy cũng bắt đầu thấy ớn lạnh trong lòng.

Suy nghĩ đó khiến cho tinh thần anh ta rất hỗn loạn. Anh ta bước vào tường rồi lại bước ra khỏi bức tường. Có phải anh ta vẫn còn là chính mình không?

Đối với những điều chưa biết, con người luôn sinh ra những nỗi sợ hãi theo bản năng.

“Chúng ở trong tường và đó chỉ là đánh lừa thị giác của ngươi. Chúng chỉ là đang ở trong một không gian khác mà thôi, đây là điều thú vị và bí ẩn của ngôi nhà này.” Đôi mắt Khoa Lạc lóe lên sự phấn khích.

Anh cố gắng an ủi Long Bảy, nhưng Long Bảy lại cảm thấy Khoa Lạc rất kì lạ.

Lúc này, Long Bảy cùng vài người nữa cũng đến ngã ba đường, đi đến phía trước Đường Lăng.

Vẫn còn một con đường khác ngoại trừ cửa sổ để lựa chọn và Khoa Lạc mất bảy phút để tính kết quả chính xác.

Nhưng cuối cùng anh ta vẫn chọn cửa sổ.

Tiếng cười kỳ lạ đó lại một lần nữa xuất hiện và nó rất giống với tiếng cười lúc Đường Lăng đi qua.

“Ai? Là ai vậy?” Long Bảy rất bình tĩnh, rút khẩu súng lục ra theo bản năng. Ở phía nòng súng, ngón tay cái của anh hơi run rẩy, nội tâm của anh tựa như sắp sụp đổ.

Trên thực tế, ngay từ đầu những người lính đã cảm thấy rằng có gì đó không đúng. Họ luôn nghe thấy những giọng nói không thể giải thích được trong ngôi nhà này, nhưng họ không thể tìm thấy nguồn gốc phát ra giọng nói đó.

Hiện giờ, mọi người đều nghe thấy tiếng cười này, Đường Lăng và hai người kia không có khả năng là người phát ra âm thanh.

“Có ma!” Một số binh sĩ nhịn không được hét lên, nhưng họ đã bị Long Bảy bắt lấy và ném lên cầu thang.

Ngay sau đó, có một người lính bị ném ra ngoài, cơ thể bị xé toạc, một vài bộ phận rới trên những bậc thang khác nhau.

“Ai làm hỗn loạn đội hình đều phải chết.” Long Bảy cất khẩu súng lục, lạnh lùng nói, mặc dù anh ta cũng không biết liệu nơi đây có phải là địa ngục không, trong lòng anh ta cũng vô cùng hoảng sợ, nhưng anh ta tuyệt đối không cho phép đội hình bị hỗn loạn.

“Ngu xuẩn.” Khoa Lạc nói một cách rất mỉa mai.

**

Lúc này, ở phía trước Đường Lăng chỉ có ba bậc thang cuối cùng.

Một cái dẫn đến trần nhà, và phần mở rộng kéo dài dọc theo trần nhà một cách kì lạ, sau đó mang lại cho người ta cảm giác mờ ảo và vô hình, không biết nó rốt cuộc kéo dài đến đâu.

Và một cái khác lại hướng lên tầng hai, đúng vậy, cuối cùng cũng đã nhìn thấy tầng hai, đó là một hành lang vô cùng tối tăm, không thể nhìn thấy rõ ràng bất cứ cái gì.

Cái cuối cùng dẫn đến bức tường, và có trong bức tường có một đường hầm trông giống như thật. Cầu thang mở rộng trong đường hầm và dường như không nhìn thấy điểm cuối của nó.

“Theo ghi chú của Lạc thị, trận pháp thứ hai này sẽ kết thúc tại đây. Đây là điểm mấu chốt cuối cùng. Một khi nó bị phá giải, chúng ta có thể đi vào ba con đường chính của địa điểm số 9. Như đã nói, phá giải trận pháp thứ hai, tiến vào địa điểm bí mật số 9, chúng ta có thể tự do hành động. “Lạc Tân hít một hơi thật sâu và nói.

Kì thực, mong muốn lớn nhất của Lạc thị vào thời điểm đó là phá giải ma trận thứ hai này. Dù sao ở điạ điểm bí mật số 9 mọi người đều có thể tự do hành động và nó cũng đủ để che chở cho mọi người dân của Lạc thị.

“Cấp độ này sẽ không hề đơn giản vì vậy, Đường Lăng, ngươi phải giúp ta.” Lạc Tân nói, sau đó đưa bản đồ cho Đường Lăng.

Đường Lăng cũng bắt đầu trở nên nghiêm túc. Anh khoanh chân ngồi xuống và lấy ra bản đồ về trận pháp của Lạc thị rồi sau đó, bắt đầu phân tích so sánh.

Bây giờ, thời gian không quá gấp gáp.

Lúc đầu, tốc độ phá giải của Khoa Lạc gần như là ngang bằng với Lạc Tânn, nhưng vì bị chặn ở các điểm chính, họ vẫn bị Lạc Tân bỏ lại phía sau.

Ý nghĩa lớn nhất của kí hiệu đối lập mà Đường Lăng đưa ra đó là nó có thể tăng tốc độ phân tích ở các điểm chính.

“Ít nhất mất hai mươi phút để so sánh vấn đề này.”Trong lòng Đường Lăng tính toán một chút và bắt đầu thảo luận với Lạc Tân.

Lúc này, Lạc Ly có chút nhàm chán, vừa nhìn xung quanh vừa ngáp trong vô thức.

“Ta nghĩ rằng trước tiên chúng ta nên loại trừ lối vào tầng hai này.” Sau khi so sánh, Lạc Tân đã sử dụng cây bút để gạch bỏ một trong những lối vào.

Phương pháp loại trừ, loại phương pháp cổ xưa này có tác dụng bất cứ lúc nào, và tại thời điểm này cũng không ngoại lệ.

Đường Lăng cau mày, và trong lòng anh luôn tràn ngập một cảm giác kỳ lạ.

Theo lý thuyết về trận pháp thì đúng là phải loại bỏ lối đi lên tầng hai, nhưng nó lại trông rất giống một cái bẫy.

Theo quan điểm tư duy, trên đường đi tới đây họ đã tìm ra một quy luật, thông thường mọi người đều sẽ lựa chon con đường bình thường và hợp lý nhất, nhưng đó lại là một lựa chọn sai lầm, còn con đường kỳ lạ và bất khả thi nhất có lẽ lại chính là con đường chính xác.

Điều này cho thấy suy nghĩ quán tính của chủ sở hữu là như vậy, rất khó để loại bỏ.

Đúng vậy, thực sự là như vậy sao? Cảm giác kỳ lạ trong trái tim Đường Lăng đến từ đây, nhưng anh không thể nắm bắt được cơ hội của tia sáng này.

“À…” Lạc Ly lại ngáp một lần nữa.

“Anh ơi, anh có thể im lặng được không, bây giờ em không thể để suy nghĩ bị gián đoạn được.” Lạc Tân quay đầu lại và liếc nhìn Lạc Ly.

Lạc Ly ưỡn người một cách lười biếng và nói: “Anh cho rằng suy nghĩ của em là sai.”

“Ý anh là gì?” Lạc Tân nhướng mày.

“Anh cũng không biết ý nghĩa là gì nhưng dù sao, khi em nói rằng em muốn loại trừ lối vào này, theo bản năng, anh nghĩ rằng em đã sai.” Lạc Ly chỉ vào lối đi dẫn lên tầng hai, nghĩa là Lạc Tân nên loại trừ cái đó.

“Bản năng?” Lạc Tân thực sự cảm thấy rằng anh trai mình thật phiền phức.

Nhưng Đường Lăng, người đang ngồi bên cạnh cô, đứng dậy nhìn thoáng qua Lạc Tân, anh hỏi: “Ngươi có nghĩ rằng thông đạo này là đúng không? Ngươi có cảm nhận được không? Ngươi đang nghiêm túc chứ?”

Đường Lăng có một linh cảm gì đó và anh nghiêm túc hỏi Lạc Ly.

“Này.” Lạc Ly thực sự nhắm mắt lại và nhìn có vẻ rất nghiêm túc.

Lạc Tân không nói, nhưng từ biểu hiện của cô, có thể cảm nhận cô đang thấy mọi chuyện rất vớ vẩn.

“Ta không biết nó có sai hay không, ta chỉ nghĩ rằng nếu đi lên từ đây thì sẽ không có gì.” Lạc Ly mở mắt và nói trực tiếp với Đường Lăng.

“Được rồi. Vậy thì…” Đường Lăng vừa nói chuyện vừa bước ra, trước mắt anh là đường lên bậc thang của lối đi.

Lạc Tân có chút sợ hãi kéo Đường Lăng lại: “Ngươi có chắc chắn không? Nếu không, đây là điểm mấu chốt cuối cùng của trận pháp. Nếu ngươi bước sai, ngay cả khi ngươi mới bước một bước, ngươi cũng sẽ phải chịu trừng phạt.”

“Không chắc lắm, nhưng ta có một chút linh cảm, điều quan trọng là…” Đường Lăng nhìn Lạc Tân: ” Như Lạc Ly nói, ta nên tin vào linh cảm này.”

Câu nói này vừa dứt, bước chân của Đường Lăng cũng rơi xuống, anh bước một bước đầu tiên của cầu thang.

Những khi tiếng bước chân vừa rơi xuống, từ tầng hai, trong lối đi tối tăm, có một tiếng cười lạ lùng truyền đến…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.