Kỷ Nguyên Ánh Trăng Mờ

Chương 260: Một tượng đài bằng đá

trước
tiếp

Editor: Waveliterature Vietnam

Chủ sở hữu của địa điểm bí mật số 9 là một ông già hào phóng.

Ít nhất trong nhận thức của Đường Lăng là như vậy.

Người vừa ra tay với những con rối, tuy rằng không biết mức độ mạnh mẽ là bao nhiêu nhưng khả năng chống đỡ lại mạnh mẽ đến mức làm người ta kinh ngạc.

Nên biết rằng tất cả vũ khí của Đường Lăng đều là hợp kim cấp B. Anh phải sử dụng toàn bộ dao găm hợp kim cấp B mới có thể gây ra một số tổn thương thực sự cho con rối, tuy nhiên cũng không thể làm ảnh hưởng đến hoạt động của nó.

Con rối này so với xác chết thậm chí còn khủng khiếp hơn.

Đường Lăng dùng bản năng chính xác tính toán qua, trong trường hợp dao găm hợp kim cấp B không thể gây ra tổn thương cho chúng thì phải mất năm phút anh mới có thể phá hủy hoàn toàn con rối.

Đây thực sự là một điều rất đáng sợ.

Đầu tiên, dao găm hợp kim Class B trong cuộc tấn công nhất định sẽ bị hư tổn.

Ngoài ra, tuy Lạc Ly có thể khống chế con rối, nhưng nó cũng sẽ không chỉ đứng yên ở một chỗ để Đường Lăng tấn công được.

Do đó, thực tế trong trận đấu, sau khi tính toán các tình huống khác nhau, với sức mạnh chiến đấu hiện tại của Đường Lăng thì cần ít nhất 15 phút để phá hủy một con rối.

Nếu số lượng những con rối này ngày càng gia tăng thì Đường Lăng thực sự không phải là đối thủ của chúng.

Đường Lăng bắt đầu suy nghĩ đến các lực lượng vũ trang, phù hợp với sự chuẩn bị của khu vực an toàn số 17, có đầy đủ 300 trại lính tinh nhuệ.

“Vì vậy, cuối cùng chúng ta cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.” Lạc Tân đẩy cánh cửa ở cuối hành lang ra.

Một chùm ánh sáng mặt trời lóe lên. Cánh cửa được mở ra và đó là sân sau của ngôi nhà.

Thật kỳ lạ, ban công trên tầng hai lại dẫn ra sân sau…

“Anh ơi, anh đang rất khó khăn để kiểm soát những con rối này đúng không?” Ba người họ đứng ở sân sau và suy nghĩ nếu như có thể phá giải ma trận thứ hai, họ có thể đi đến hầu hết các tàn tích của địa điểm bí mật số 9.

“Không cần phải quá cố gắng.” Lạc Ly có chút đắc ý.

Lạc Tân thoáng nhìn Lạc Ly và Đường Lăng cảm thấy rằng Lạc Ly hẳn là rất đắc ý. Lúc trước, khi Lạc Nghiêm về tài năng của Lạc Ly, Đường Lăng đã không thể hiểu đó là loại tài năng gì.

Giác quan thứ sáu? Sức mạnh tinh thần biến thể? Hay là sức mạnh linh hồn? Nhìn vào mô tả, nó chắc hẳn là linh hồn, nhưng điều này có lẽ dựa trên một thực tế đó là linh hồn của con người?

Nhưng hóa ra tài năng mà được Đường Phong đánh giá cao quả thực không đơn giản như vậy.

“Lạc Ly, những con rối này bị kiểm soát như thế nào?” Đường Lăng nhịn không được hỏi một câu, có lẽ điều này có thể giúp anh ta hiểu được tài năng của Lạc Ly?

“Chà, giống như cảm giác phân thân vậy, ngươi có hiểu cảm giác đó không?” Lạc Ly không có ý định che giấu, và anh trực tiếp nói cho Đường Lăng cảm giác của mình.

Là phân thân sao? Ngươi quả thực rất lợi hại đó! Đường Lăng có chút ngưỡng mộ.

Người đàn ông to lớn ngốc nghếch này lại mạnh mẽ hơn cả anh sao?

“Việc phân thân có gì khó khăn không? Nó có làm ngươi phải hao phí thứ gì không?” Đường Lăng hỏi lại.

Đây là một tài liệu tham khảo rất quan trọng cho sự sắp xếp tiếp theo của anh.

“Không quá khó khăn, nhưng ta có thể cảm thấy rằng giới hạn của mình là kiểm soát ba mươi con rối. Và sau hơn 5 phút kiểm soát, ta sẽ cảm thấy hơi chóng mặt.” Lạc Ly rời khỏi phòng và mỉm cười.

Điều này làm cho trái tim của Đường Lăng cuối cùng được cân bằng một chút. Nếu anh ta có thể kiểm soát mà không bị hạn chế thì thậm chí anh ta còn mạnh hơn cả một chiến binh mặt trăng màu tím.

“Nếu đã như vậy, kế tiếp chúng ta hãy cứ làm như vậy đi.” Đường Lăng bắt đầu nói về kế hoạch của mình.

**

Tại địa điểm bí mật số 9.

Trong hai trận pháp thì trận pháp thứ hai được ẩn ở trung tâm của trận pháp thứ nhất.

Mà ở trận pháp đầu tiên, tổng cộng có ba quyền hạn, nếu phá giải nó thì có thể đi đến địa điểm bí mật số 9.

Đến nay, đã ba ngày đã trôi qua.

Cho dù đó là Đường Lăng, hay là Hội đồng Ngôi sao, họ đều đã phá vỡ được trận pháp thứ hai.

Sau đó, sẽ bắt đầu chiến đấu ở địa điểm bí mật số 9.

Đây là một trận chiến kỳ lạ. Từ đầu đến cuối, đối thủ của ba người họ đều không lộ mặt, chúng đều là những con quái vật mặc áo choàng đen.

Những quái vật này có khả năng tấn công mạnh mẽ, ít nhất là đối với những người lính của Long Bảy.

Một cú đấm có thể có thể hạ gục một đến hai con bò đực.

Nếu đúng là như vậy thì quả thực không còn cách nào khác nữa, quan trọng là những con quái vật này không hề biết mệt mỏi, và khả năng tự vệ lại vô cùng khủng khiếp. Những vũ khí nóng mà bọn họ mang theo không gây ra nhiều tổn thương cho những con quái vật này.

Nhưng một khi những con quái vật này tấn công, chúng có thể dễ dàng lấy đi mạng sống của hơn một chục binh sĩ.

Người duy nhất có thể hạ gục những con quái vật này là Long Bảy và một số người linh ưu tú dưới quyền chỉ huy của anh ta.

Nhưng những con quái vật này rất thông minh, chúng không bao giờ xuất hiện cùng nhau mà luôn chia thành nhiều đội.

Chúng quấy rối quân đội của Hội đồng sao, làm cho Long Bảy mệt mỏi.

Họ thậm chí không thể đuổi theo những con quái vật đó, nói tóm lại, khi có khả năng bị bắt, chúng sẽ lập tức rút lui và biến mất vào làn đường.

Sau gần hai ngày rưỡi chiến đấu, Long Bảy đã tổn thất gần 100 binh lính nhưng cho dù là một con quái vật Long Bảy cũng không bắt được.

Trái lại, vì sự xuất hiện thường xuyên của những con quái vật này mà mọi người đều rất hoảng sợ bởi vì dù sao mọi người đều không biết đây là gì và trái tim luôn tràn ngập cảm giác bất an.

“Haha, họ đang tìm kiếm.” Đường Lăng mở ra một cái khe hở từ cửa sổ, nhìn ra thế giới bên ngoài, khóe miệng mang theo một nụ cười lạnh, thản nhiên nói một câu.

Anh biết rằng việc Long Bảy phá giải được trận pháp thứ hai chắc chắn xảy ra chỉ không biết là sớm hay muộn mà thôi.

Và điều đầu tiên sau khi anh ta phá giải được là gì? Chắc chắn là tìm kiếm Đường Lăng và hai người còn lại.

Đường Lăng không bao giờ nghĩ rằng mình có thể sử dụng những con rối này để chống lại toàn bộ đội quân của Long Bảy và Long Bảy.

Tuy nhiên, loại chiến thuật quấy rối này có thể làm gián đoạn quá trình tìm kiếm của họ và khiến cho Long Bảy lo sợ không dám mở rộng quy mô tìm kiếm toàn bộ thị trấn.

Hơn nữa, anh cũng có thể để Lạc Ly sử dụng những con rối này để quấy rối, khiến cho đội quân của Khoa Lạc không còn sức chiến đấu nữa, điều đó có nghĩa là Long Bảy phải vừa chiến đấu với vừa phải bảo vệ quân đội của Khoa Lạc.

Bởi vì những người lính bình thường không thể làm điều đó được.

Không có sự chỉ huy của Long Bảy, những người lính bình thường có thể tìm kiếm như thế nào? Tinh thần chiến đấu của họ chắc chắn sẽ bị lung lay.

Rõ ràng, biện pháp của Đường Lăng rất hiệu quả.

Vào sáng sớm ngày thứ tư, Long Bảy thực sự đã từ bỏ việc tìm kiếm nơi ở của Đường Lăng, bắt đầu thắt chặt tất cả các lực lượng, đóng chiếm văn phòng ZF của thị trấn có kiến ​​trúc lớn nhất và cố thủ ở đó.

“Có cần phải đến đó rồi giết một vài người trong số họ không?” Đôi mắt của Lạc Ly ánh lên sự phấn khích, sau hai ngày rưỡi chiến đấu, anh ta đã cảm thấy mình rất dũng cảm, giết chết hơn 100 người.

“Không cần, chúng ta phải giành lấy thời gian ngay bây giờ.” Đường Lăng sờ trán, rồi nói với Lạc Ly: “Ngươi không phát hiện ra rằng hành động kiểm soát con rối của ngươi cần tiêu thụ năng lượng sao?”

Ở trong nhà, có một con rối, Đường Lăng và Lạc Tân đã đặc biệt nghiên cứu nó.

Hóa ra trên cơ thể gầy gò của chúng lại có một cái nắp nhỏ có thể mở ra và đó là bộ phận gần giống như trái tim con người.

Sau khi mở, có thể thấy cấu trúc bên trong của nó rất phức tạp. Có một số kỹ thuật cơ học của nền văn minh trước đây cùng với một kỹ thuật bí ẩn, chúng bổ sung cho nhau để tạo thành cái khung bên trong của con rối.

Kỹ thuật bí ẩn này là gì?

Đường Lăng và Lạc Tân không thể đặt tên cho nó. Họ chỉ biết rằng nó chỉ xuất hiện trong phần chính của cấu trúc. Đây là một kỹ thuật khiến cho con rối có thể di chuyển tự do như hành động của con người.

Nó là sự kết tinh của một biểu tượng tương tự như mô hình ma thuật, được cài đặt trong một phần quan trọng của một số khớp.

Quan trọng hơn, con rối này cũng có một trái tim, một trái tim hình kim cương và một viên đá nhỏ chứa hơn 10.000 năng lượng được khảm trên trái tim. Viên đá này là nguồn năng lượng của những con rối này.

Sau hai ngày rưỡi chiến đấu, Đường Lăng nhận thấy viên đá năng lượng đã ngày càng cạn kiệt. Theo sự tính toán của bản năng chính xác, anh nghĩ rằng viên đá năng lượng nhỏ này chỉ hỗ trợ trong mười ngày chiến đấu.

Điều này cho thấy những con rối này chỉ đơn giản là những cỗ máy đốt tiền. Viên đá năng lượng quả thực là một cỗ máy đáng quý vô cùng.

“Chúng có thể tự tạo ra năng lượng. Nếu năng lượng cạn kiệt, chúng sẽ tiếp tục chế tạo. Ta đảm bảo rằng Long Bảy…” Lạc Ly sau hai ngày nghiên cứu về những con rối đã ngày càng có nhiều hiểu biết hơn về nó.

Anh nắm chặt tay, khi nói về Long Bảy, đôi mắt anh tràn đầy sự giận dữ.

Đường Lăng vỗ vào vai Lạc Ly, và nói: ” Đừng lãng phí những con rối này. Hãy biết rằng những nguyên liệu để tạo ra chúng là vô cùng quý giá.”

Trong khi nói chuyện, Đường Lăng đi đến chỗ của con rối, khéo léo gỡ tay chân ra khỏi khớp, điều chỉnh góc độ, mở cánh cửa nhỏ ở trái tim và bấm vào hai cái nút ở phía sau.

Anh thấy rằng đầu của hộp sọ tự động thụt vào trong cơ thể. Có bốn rãnh trên cơ thể giống như cây gậy tre, để các chi có thể nhập vào trong đó. Khi các chi được đặt vào, toàn bộ cơ thể sẽ co lại để phòng vệ.

Sau sự thay đổi này, toàn bộ cơ thể con rối đã trở thành một cây gậy với chiều dài bằng một nửa cánh tay.

Cây gậy này rất mạnh. Nó có thể được sử dụng làm vũ khí trong trường hợp khẩn cấp.

Điều quan trọng là nó dễ mang theo và trọng lượng không nặng. Dù sao, hoàn toàn không có vấn đề gì khi để những cây gậy như vậy trên lưng của một người đàn ông to lớn này.

Đường Lăng muốn Lạc Ly cầm một chục con rối này để hỗ trợ cho anh ở cảng bóng tối.

Đối với 10.000 viên đá năng lượng, sau khi phá giải trận pháp thứ hai thì sẽ thấy một lượng năng lượng vô cùng lớn!

Vào thời điểm đó, tìm cách lấy đi một chút chắc là sẽ không có vấn đề gì.

Nghĩ về điều này, Đường Lăng nhìn lại Lạc Tân. Lúc này, Lạc Tân vẫn đang bận rộn suy nghĩ về việc ba thế hệ của gia đình Lạc thị đã không thể phá giải trận pháp cho nên bây giờ nhiệm vụ đó được trao lại cho Lạc Tân, hơn nữa thời gian lại rất gấp gáp khiến cho cô ấy rất áp lực.

May mắn thay, cô có Đường Lăng, anh ta là một thiên tài trong việc phá giải trận pháp, ngay cả khi Đường Lăng nói rằng điều này thực sự liên quan đến tài năng của anh ta.

Lạc Tân vẫn khó hiểu, liệu loại tài năng nào sẽ liên quan đến trận pháp?

Hiện tại còn cần bao lâu nữa? Đường Lăng hỏi Lạc Tân.

“Chỉ cần ngươi so sánh được ba bộ biểu tượng cuối cùng thì ta có thể xác định điểm bắt đầu của trận pháp này. Nhưng ta không nghĩ đó là một tình huống tốt.” Lạc Tân nhìn lên và tựa vào tường nghỉ ngơi một lúc.

Vì quá trình nghiên cứu thực sự làm cô rất mệt mỏi.

Đường Lăng nhận lấy ba bộ biểu tượng mà Lạc Tân đưa cho anh, và bắt đầu so sánh một cách nhanh chóng. Với sự hiểu biết về trận pháp của Đường Lăng, anh ta đẩy nhanh thêm một bước, anh không hề so sánh một cách cứng nhắc mà thêm vào đó một chút suy luận của mình để đẩy nhanh tốc độ

Lạc Ly mở rèm cửa ra.

Ánh sáng buổi sáng thay đổi chiếu vào phòng, những bãi cỏ lớn, những con đường gọn gàng, mái đỏ, những bức tường gỗ trắng, nhà thờ ở trung tâm và một số quảng trường nhỏ, đều là những thứ điển hình của một thị trấn phía tây.

Vào thời điểm này, thị trấn rất yên bình, và xung quanh thị trấn có rất nhiều thân ảnh di chuyển làm cho thị trấn trở nên sống động hơn.

Tuy nhiên, các lực lượng của Hội đồng sao rất sợ những thân ảnh này, bị quấy rối trong vài ngày liên tiếp, nhiều binh sĩ của Hội đồng sao đã quyết định tin rằng những thân ảnh này là “hồn ma”.

Nghĩ về điều này, Lạc Ly không thể không cảm thấy buồn cười, anh dựa vào cửa sổ và bắt đầu cười liên tục.

Vào lúc này, Đường Lăng cuối cùng tìm ra kết quả và viết trên giấy đưa cho Lạc Tân: “Sau khi so sánh, ta có thể xác định được điểm bắt đầu của trận pháp. Mặc dù kết quả này có chút khó tin.”

Đường Lăng nhướn mày, chỉ ra một vị trí trên bản đồ hoàn chỉnh của Lạc Tân.

Lạc Tân mở mắt và nhìn vào nơi này. Khuôn mặt của cô hiện lên một nụ cười cay đắng: “Quả nhiên, kết quả này hoàn toàn không phải là thứ ta hy vọng.”

Nơi Đường Lăng chỉ là một thị trấn nhỏ, nó nằm ngay giữa trung tâm của một quảng trường nhỏ.

Cấu trúc của quảng trường nhỏ này rất đơn giản, nó có một vài cái cây lớn, vài chiếc ghế dài và một tượng đài bằng đá.

Điểm bắt đầu hóa ra lại là tượng đài bằng đá đó.

Tượng đài bằng đá ấy trông rất bình thường, cột trụ nó hình vuông, đỉnh sắc nhỏ, cũng không biết có ý nghĩa gì.

Nhưng điểm khởi đầu càng đơn giản thì càng làm cho người ta sợ hãi và càng khó phá giải.

Bởi vì nó không có đường, cũng không có địa chỉ cụ thể và điều quan trọng nhất đó là họ phải đến nơi đó để phá vỡ trận pháp, có nghĩa là họ phải đối đầu trực tiếp với Hội đồng sao.

Muốn tránh cũng không được.

“Phải làm gì đây?” Lạc Tân nhìn Đường Lăng.

“Đến bước này rồi, chúng ta phải phá giải trận pháp nặng thứ ba.” Đường Lăng đứng dậy và hít một hơi thật sâu.

Trong ba ngày này, anh đã tiếp tục học hỏi kiến ​​thức về trận pháp và Lạc Tân cũng đã giải thích rất nhiều cho anh vì vậy anh đã sớm có một quyết định trong lòng.

“Nếu ngươi muốn tận dụng thời gian, ta sẽ phá giải trận pháp này. Ngươi có tin ta không?” Đường Lăng nhìn Lạc Tân, anh không thể giải thích quá nhiều cho Lạc Tân về bản năng chính xác của mình.

Nhưng kì thực, với bản năng chính xác, phương pháp bố trí của anh có thể không tốt bằng Lạc Tân, nhưng anh thực sự nhanh hơn Lạc Tân.

Hơn nữa Đường Lăng cũng không thể nhẫn tâm nói với Lạc Tân rằng anh đã tìm được câu trả lời cho điểm bắt đầu của trận pháp nặng thứ ba cách đây vài giờ.

Tuy nhiên, để bảo vệ lòng tự trọng mạnh mẽ của Lạc Tân, và làm quen với các ghi chú của ba thế hệ Lạc thị, hơn nữa là để chắc chắn hơn, anh đã chọn cách không nói ra.

“Ngươi có chắc chắn không?” Lạc Tân nghiêm túc hỏi.

“Ta chắc chắn 40%. Vấn đề là, nếu ta có thể phá giải nó một cách trơn tru, thời gian chắc chắn sẽ nhanh hơn.” Đường Lăng cũng trả lời một cách nghiêm túc.

“Thế thì tốt, vậy ngươi hãy phá giải nó đi.” Lạc Tân đồng ý.

Nhưng không ai biết rằng, bước phá giải tiếp theo sẽ mở ra tình huống khó khăn nhất, bọn họ phải đối mặt trực tiếp với người của Hội đồng sao.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.